Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạt Giống Tâm Hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạt Giống Tâm Hồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Mông và ngực thì có thể bơm vá được, nhưng tâm hồn thì không!

Lukhachdem Blog - Mông và ngực thì có thể bơm vá được, nhưng tâm hồn thì không!"Mông cong, ngực nở” – Thích lắm chứ! nếu có điều ấy cũng có thể coi là quyền năng rồi đó. 

Anh cũng thích cô nàng vòng 3 đầy đặn, hay bộ ngực tràn đầy sức sống, em cũng thích anh chàng 6 múi, cơ bắp... Nhưng tất cả thứ đó đều có thể thay đổi được, từ số 0 lên số 10 cũng được. Nhưng cái mà cuộc sống cần là tâm hồn của ta. Mẹ tôi thường nói: “Người ta có thể phẫu thuật mặt mũi nhưng không phẫu thuật được tâm hồn đâu con ạ”.

Nghệ sĩ của tâm hồn
Mông và ngực thì có thể bơm vá được, nhưng tâm hồn thì không!
Mông và ngực thì có thể bơm vá được, nhưng tâm hồn thì không!

Đẹp! Tất nhiên ai cũng thích


Một xã hội thay đổi chóng mặt mỗi ngày như hôm nay, có thể nói cái đẹp đang dần chiếm một vị trí lớn, ai ai cũng muốn bản thân mình trở nên đẹp, nhà nhà bố mẹ làm mọi cách cho con mình xinh hơn, khoẻ mạnh hơn mỗi ngày. Đẹp đang là yếu tố được xã hội đánh giá ngang ngửa với tài năng, có thể nhận thấy trong thế giới showbiz cạm bẫy, có tài chưa chắc đã nổi tiếng, nhưng có sắc đã là nổi tiếng rồi không cần biết hay dở thế nào.

Sẽ chẳng còn gì xa lạ khi mà “danh hiệu” hot girl, hot boy cứ loạn nhịp trên các mạng xã hội, các tờ báo, mà có trách cũng trách một phần các tờ báo vớ vẩn vô tình “vẽ đường cho hươu chạy”, để các thế hệ sau “noi gương” đàn chị làm đủ cách để đẹp, để nổi tiếng.

Nhưng muốn đẹp cũng đâu có khó cơ chứ!


Một vài năm trở lại đây, cụm từ “phẫu thuật thẫm mĩ” phổ biến hơn bao giờ hết, người ta chẳng ngại ngùng khi đề cập đến vấn đề này và người phụ nữ cũng xem việc “dao kéo” là chuyện hết đỗi bình thường, chẳng có gì phải e dè như cái thời xưa nữa.

Ừ thì có ai trách được đâu, có cung thì ắt có cầu thôi, ai bảo xã hội cần cái đẹp làm chi để người ta phải tìm mọi cách để đẹp hơn. Bây giờ sinh ra bố mẹ chỉ cần có tiền thôi, con cái mình có ngực lép tí, mặt hơi thô cũng chẳng sao, cứ sang Hàn, Thái là có ngay một khuôn mặt chữ V ưng ý, nếu không có tiền ở Việt Nam cũng không thiếu nhưng đồng nghĩa với việc đi đôi với chất lượng, có ai còn xa lạ vụ thẩm mỹ viện Cát Tường nữa đâu.

Đừng nói chị em phụ nữ ngay cả cánh mày râu thời nay cũng độn cằm, nâng ngực...Thời gian vừa qua có lẽ vụ tai tiếng nhất vẫn là ca sĩ S bơm ngực này nọ, qua một thời gian sau thì trên các mặt báo đầy rẫy những anh chàng kêu trời, than đất về hậu quả của việc đặt túi nâng ngực, độn mông... Có lẽ ở cái xã hội này bây giờ bình đẳng hơn rất nhiều, nhưng cũng không thể trách được ai khi đàn bà cũng mê trai đẹp thì cớ sao cánh mày râu lại không được “dao kéo” cho đẹp hơn.

Nhưng cái quan trọng chính là tâm hồn ta


Nếu ai nói đẹp là vĩnh cửu cho tôi xin hỏi một câu: Khi sau 35 tuổi có ai còn quá quan trọng về vấn đề nhan sắc nữa không?

Nói đúng hơn thì chỉ sau 30 nhan sắc của ta đã dành lại cho một thế hệ mới, một thế hệ kế tiếp để lại vì cái đẹp mà đánh mất những thứ đáng tiếc. Có chăng thì cái đẹp chỉ được “tôn vinh” ở cái lúc 17,18 xuân xanh đến lúc 25 mà thôi. Bởi vậy nhan sắc tôi xem nó như là thứ “phù du”, thực không đáng để lấy nó làm thang điểm đánh giá một con người.

Vì nhan sắc mà con người ta quên mất đi cái gọi là tâm hồn bên trong. Có một câu tục ngữ: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, nói câu này ra thì đã hiểu phần nào rồi, tâm hồn bên trong là cái thang điểm để đánh giá một con người chuẩn nhất, nó là thứ căn bản để xây dựng nên một cái tôi hoàn hảo. Tâm hồn đẹp sẽ cho con người đó tính cách đẹp, cử chỉ đẹp, lời nói đẹp... Tất cả những gì được thể hiện bên ngoài đẹp đều chịu sự chi phối của tâm hồn đẹp.

Thiết nghĩ bây giờ có nhiều bạn trẻ mải mê chạy theo cái đẹp, họ cứ ảo tưởng rằng: “Thích cái đẹp có gì sai?” – Vâng! Thích cái đẹp là điều hoàn toàn chính đáng, hoàn toàn đúng. Nhưng thích như thế nào cho phải, cho đáng thì mới là không sai. Mấy ngày qua tôi vô tình đọc những bài báo kiểu như: “Chàng trai sau 10 lần phẫu thuật trở thành hot boy” hay “Chàng trai đã phẫu thuật 20 ca liên tiếp để giống thần tượng của mình – Lee Min Ho”... Giống Lee Min Ho các bạn được gì? Các bạn có đút túi cho mình được hàng tỷ đồng sau khi biểu diễn không, nói không xa vời chứ bạn có được các fans khóc thét khi gặp bạn ngoài đường không? Thật quá xa vời!

Có những “bộ mặt thật” đằng sau vẻ bề ngoài


Rất nhiều cô gái, chàng trai xinh đẹp, vẻ bề ngoài ưa nhìn nhưng trong cách ứng xử đối đáp với mọi người xung quanh là thái độ hách dịch, kiêu căng, ngạo mạn cho là ta đây xinh đẹp, “mình đẹp, mình có quyền”... Chả có cái quyền quái nào ở đây cả, có thể do họ quá tự phụ vào bản thân, tự cho mình là hoa đẹp giữa mùa xuân nên chẳng để ý xem người bên ngoài xem và đánh giá mình như thế nào.

Thật tội nghiệp cho những con người sống với đời mà luôn xem mình cao hơn đời, họ chẳng đếm xỉa đến những thứ gần gũi xung quanh, bạn bè họ, thậm chí là gia đình họ. Người ta đánh giá cái đẹp là 3 điểm thôi còn đạo đức, tâm hồn bên trong là 7 điểm. Chính cái đó mới là quyết định được con người bạn như thế nào, có được mọi người yêu quý hay không.

Bạn không cần đẹp bề ngoài, hãy đẹp từ chính tâm hồn của bạn


Khi một cô gái có tâm hồn đẹp, vẻ bề ngoài đối với xã hội sẽ là điều không còn quan trọng nữa đâu, bởi tâm tính cô ấy đẹp nên khi cư xử, nói năng hay cả cách sinh hoạt cá nhân cũng rất đẹp. Cái đó mới chính là điều quan trọng.

Yêu một cô gái đẹp có tâm tính xấu thì chẳng khác nào bạn đang mang một con cáo đội lốt người cả. Nó sẽ xé xác bạn vào một ngày không xa, còn một cô gái có tâm tình xấu sẽ làm bạn chán nản, thất vọng vào bản thân vì mình đã nhìn nhầm người, suốt ngày sẽ phải đau đầu vì những cư xử không mấy đẹp đẽ của cô ta.

Đàn ông cũng thế, nhiều anh chàng cứ tự cho mình là hot boy, người mẫu, mình đây 6 múi cơ bắp cuồn cuộn, nên cư xử có xấu tí thì gái vẫn theo đầy. Ừ thì gái cũng theo nhưng xin thưa với anh là gái xấu tính như anh thôi. Những chàng trai như thế này luôn tự cho mình là số một, kiêu ngạo thì cứ tưởng là lạnh lùng vì con gái khá thích đàn ông lạnh lùng, chửi bậy vì cứ tưởng đàn ông phải biết tí chửi bậy chứ... Dẹp cho sớm, đàn ông không cần đẹp trai là có người yêu được đâu, đầy những người xấu trai vẫn có hot girl theo đầy ngoài đó thôi.

Tóm lại một câu cuối thì “ Ngực lép, mông “hạn hẹp” đều có thể bơm và vá được. Nhưng tâm hồn “lép” thì không bơm hay vá thêm được đâu”.

.....................................
Hải Hấp - Mlog.yan.vn
http://mlog.yan.vn/2014/04/mong-va-nguc-thi-co-the-bom-va-duoc-nhung-tam-hon-thi-khong

Posted By Unknown24.4.14

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Hạt giống tâm hồn , Lần câu cá nhớ đời

Tôi là người mê câu cá. Không phải, cực kỳ mê mới đúng. Có một con sông nhỏ ở dưới chân đồi gần nhà ông bà tôi. Cứ đến tháng 8, khi tôi nghỉ hè ở nhà ông bà, là tôi câu cá.

Tôi thích ngồi trên thuyền, và tất nhiên là câu cá. Tôi không thích ăn cá (lạ chưa?), nên khi bắt được cá, tôi chỉ nhìn ngắm nó một hai phút, mũi hỉnh lên tự hào, rồi thả nó xuống nước trở lại.

Vào một ngày nắng cuối mùa hè năm ngoái, vì vội về nhà ăn trưa, nên tôi để cần câu gác trên thuyền, cứ nhúng xuống nước, rồi chạy về nhà. Suốt bữa trưa, tôi chỉ nhấp nhổm muốn nhanh cho xong bữa, còn ra xem có thứ gì đang móc vào lưỡi câu đợi tôi. 
Hạt giống tâm hồn , Lần câu cá nhớ đời
Hạt giống tâm hồn , Lần câu cá nhớ đời
Nhóc em trai tôi nhăn nhăn nhó nhó, bảo tôi rằng ăn vội vàng như vậy sẽ đau bụng. “Đồ cớm nắng!” – Tôi bảo nó – “Suốt ngày dán mũi vào quyển sách chứ chẳng biết hoạt động ngoài trời là thế nào!”. Đúng thế thật, em tôi chỉ thích đọc và đọc đủ thứ, nó không bao giờ hiểu được hứng thú câu cá của tôi ( đặc biệt là khi tôi câu cá để rồi lại thả xuống sông ).

Cuối cùng thì bữa ăn cũng đã kết thúc và bát đĩa cũng đã được dọn xong. Tôi phi như bay ra sông, hy vọng rằng mình đã bắt được thứ gì đó, chà, gì cũng được. Rõ thật, khi tôi ra đến sông thì sợi dây cước đang căng ra. Tôi chộp lấy cần câu, bắt đầu cuộn dây lên, và tim đập thình thịch vì hồi hộp. Trong đầu, tôi đang hình dung ra cảnh mình mang một con cá to tướng, đựng trong một cái xô nước to tướng, về nhà, và dí vào mũi nhóc em tôi để cho nó biết rằng câu cá thú vị hơn đọc sách gấp trăm lần. Đúng là thằng nhóc hay lên mặt dạy đời.

Hẳn là con cá to đó đã mắc kẹt vào cỏ hay rong tảo gì đó, và tôi có thể chắc chắn rằng nó là con cá to, có lẽ là to nhất mà tôi từng câu được. Tôi thấy nó kéo, nó giật, nhưng dù cố đến đâu, tôi cũng không lôi nó lên được. Nó bị mắc thật rồi.

Tôi có thể thấy con cá đang giật mạnh dây. Nó đúng là vừa to vừa khỏe, chỉ hy vọng là nó không đến mức quá to đến mức không lên thuyền được. Tôi sẽ có thứ để khoe với cả nhà rồi, chắc chắn thế.

Tôi nằm bò ra trên thuyền, bắt đầu thò tay xuống nhổ cỏ ở dưới đáy sông ( gần bờ nên nước rất nông), dần gỡ rối cho sợi dây câu. Tim tôi đập ngày càng nhanh vì phấn khích. Có thể tôi còn bắt nhóc em chụp ảnh với tôi trong khi tôi giơ cao “con cá để đời” ấy chứ. Mà nếu nó đủ to, có lẽ tôi còn được lên báo.

Cuối cùng, tôi cũng gỡ được cỏ rối ra khỏi sợi dây câu, và kéo “anh bạn lớn” từ dưới nước lên. Nhưng chân tay tôi chợt lạnh toát trước nỗi kinh hoàng mới được kéo lên.

Một con rắn to nhất, xấu xí nhất, kinh khủng nhất mà tôi từng nhìn thấy trong đời nhô lên khỏi mặt nước, với lưỡi câu của tôi đang mắc vào miệng nó, khiến miệng nó mở toang hoác. Tôi có thể nhìn cả vào trong họng nó, đang kêu phì phì.

Tôi hét toáng, ném cái cần câu như thể vừa túm phải một bụi xương rồng, ngã bịch xuống chỗ ngồi và bắt đầu ra sức chèo thuyền như thể cả mạng sống của tôi phụ thuộc vào nó. Mà có thể như thế thật ấy chứ. Có lẽ tôi đã có thể chèo thuyền đến tận Vịnh Mexico nếu con sông này đủ dài rộng để tôi trốn thoát khỏi con bò sát ăn thịt gớm ghiếc kia.

Nhưng số tôi chưa hết xui, vì sợi dây câu đã tìm được điểm đỗ hoàn hảo: Nó mắc kẹt vào một cái mấu trong thuyền và mỗi lần tôi chèo thuyền, thành ra tôi lại kéo con rắn lên thuyền cùng tôi.

Tôi lại lao người ra phía trước, cố gỡ sợi dây, và vừa lúc đó thì mũi thuyền va đánh “kịch” vào bờ. Tôi không nhớ mình đã rời khỏi thuyền nhanh đến mức nào, nhưng mà thực sự rất nhanh. Tay tôi run bần bật, và lúc đó, hay chưa, đứng ngay trước mặt tôi là nhóc em “mọt sách”.

- Một con cá to chứ chị? – Nó hỏi.

- Không, không – Tôi rối rít – Chị câu phải con rắn.

Thằng bé tròn mắt, nhảy bổ lên thuyền y như lúc tôi nhảy ra. Nó khéo léo gỡ sợi dây ra khỏi chỗ mắc trên thuyền và giải phóng “con rồng phun lửa” ra khỏi lưỡi câu.

- Ơ, chị…- Nó hỏi – Sao chỗ ngồi trên thuyền lại ướt thế kia?

Tôi đỏ lừ mặt vì xấu hổ:

- Thôi đừng hỏi nữa, chị chỉ cần tống cổ con rắn đó ra khỏi thuyền.

Vài phút sau, nhóc em tôi đã tự hào giờ lên tay “con cá để đời” của tôi: Trông vẫn rất xứng đáng để chụp một bức ảnh. Tất nhiên từ một khoảng cách khá xa.

Con rắn đó cuốn quanh chân em tôi, vòng lên ngang eo thằng bé. Tôi suýt ngã nhào dưới chân vì hoảng hốt. Nhưng em tôi cười toe:

- Đây là loài rắn vô hại mà chị. Em đọc về nó trong sách nhiều lần rồi.

Và rồi nó thả “con quái vật không chân” đó trở lại xuống sông.

Hôm nay thì chẳng có câu cá gì nữa, mà có thể chẳng bao giờ tôi dám câu cá nữa. Hóa ra mỗi sở thích lại có ích riêng, có lẽ tôi sẽ bắt đầu đọc sách để tìm hiểu về các loài vật dưới nước trước khi dám cầm cần câu trở lại.

Shelley Madder
http://vetuoitho.com/bai-viet/hat-giong-tam-hon/lan-cau-ca-nho-doi/

Posted By Unknown23.4.14

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Sự hi sinh nhẹ nhàng

Hoài niệm - Hạt giống tâm hồn
Hoài niệm - Hạt giống tâm hồn
Có những tình yêu không cần bộc lộ như người ta thường nghĩ để thấy đó mới lạ hạnh phúc. Nhưng sự hi sinh thầm lặng, sự quan tâm nhẹ nhàng mà không cần nói thành lời cũng đủ làm hạnh phúc gia đình bền lâu. Tình yêu quan trọng ở những gì người ta làm chứ không phải những câu nói quan tâm quoa loa!... Đó là một sự hi sinh nhẹ nhàng cho tình yêu...

Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.
Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.

Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” - chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :“Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh đáp “ Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.

“Em yêu,
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.

Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.

“… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.

Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. 

Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết…/.”

Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.

Chị lao đến cửa và mở bung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… đó là cuộc sống và tình yêu.

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.

Hoài niệm - Hạt giống tâm hồn / Lukhachdem Blog
Bài Viết Được Sưu Tầm Trên Internet

Posted By Unknown19.4.14

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Từ hạt mầm bé nhỏ

Dù mọi người đều bảo tôi rằng “Con không thể làm được đâu”, tôi vẫn muốn chứng tỏ với họ điều ngược lại. Tôi tin rằng với quyết tâm và sự nhiệt tình, nhất định tôi sẽ thực hiện được điều không thể ấy

Từ hạt mầm bé nhỏ
Vào giờ sinh học năm tôi học lớp bốn, cô giáo Parenzino dạy cho chúng tôi quá trình lớn lên của một cây con. Với hạt mầm bé tí trong tay, cô cho vào một cái chậu nhỏ và hướng dẫn chúng tôi cách chăm sóc nó. Lần đầu tiên nhìn thấy hạt mầm đó nhú lên thành cây, tôi đã mê tít và quyết định sẽ trồng một cây như thế ở nhà.

Chiều hôm đó, tôi về nhà hớn hở khoe với mẹ:

- Mẹ ơi, con sẽ trồng một cây cam trong vườn nhà mình. Con biết cách trồng rồi mẹ ạ.

Nhưng đáp lại vẻ háo hức của tôi, mẹ tôi lắc đầu.

- Không được đâu, Teresa à. Thời tiết ở chỗ chúng ta quá lạnh, không thích hợp với những cây trồng thuộc họ cam đâu con. Con nhìn này, – mẹ lấy ra một vài quả cam trong tủ lạnh, – những quả cam này được đóng gói ở Florida trong khi chúng ta lại đang sống ở New York. Nếu thích thì con có thể trồng vài chậu hoa, nhưng phải đợi đến mùa xuân con ạ.

- Không, nhất định con sẽ trồng một cây cam.

Tôi tuyên bố như thế rồi thất thểu bước về phòng. Tôi ngồi xuống giường và ăn hết mấy quả cam mẹ vừa đưa. Lựa ra vài hạt mập mạp nhất, tôi để chúng vào một cái hộp đặt trên bệ cửa sổ, hy vọng những cơn gió sẽ thay ánh mặt trời hong khô nó thật nhanh. Thậm chí, để nó không bị ai đó vứt đi, tôi viết một tờ giấy nhỏ dán vào chiếc hộp: “Tài sản cá nhân. Xin đừng đụng vào!”.

Từ hạt mầm bé nhỏ – Truyện hạt giống tâm hồn về lòng quyết tâm

Hai tuần sau, mẹ mang về cho tôi một cái chậu và một ít đất trồng, bảo:

- Đây là nhà cho hạt mầm của con đấy.

Tôi sung sướng ôm chầm lấy mẹ, lòng ngập tràn hạnh phúc.

Khi những hạt cam khô, tôi mang chúng trồng vào trong chậu. Tôi vùi xuống lớp đất xốp, tưới nước và bắt đầu những ngày tháng chờ đợi trong hồi hộp. Ngày nào đi học về, tôi cũng nói chuyện với nó với ước mong nó lớn khỏe mạnh. Thỉnh thoảng, tôi còn hát cho nó nghe. Những lúc ấy, mẹ chỉ nhìn tôi mỉm cười.

Rồi một buổi sáng, khi đang thơ thẩn trong phòng, tôi bỗng thấy một mầm non bé xíu nhú lên trong chậu. Tôi sung sướng thốt lên: “Ôi, tuyệt vời quá. Hạt cam đã nẩy mầm rồi!”.

Cả ngày hôm đó, tôi nhìn hạt mầm không chán mắt và đi tới đi lui đợi mẹ về. Khi mẹ vừa đặt chân vào nhà, tôi vội kéo mẹ đến bên cửa sổ, không giấu được niềm tự hào. Trước nụ cười của mẹ, tôi hãng diện nói:

- Con đã làm được rồi, phải không mẹ?

Tôi tưới nước cho cái chồi nhỏ của mình bằng tất cả tình thương yêu. Và dường như để đáp lại sự quan tâm của tôi, nó lớn rất nhanh. Những chiếc lá mầm non tơ được thay bằng những chiếc lá xanh ngắt chỉ trong một thời gia ngắn. Vài tháng sau, cây cam của tôi đã lớn đủ để đưa ra vườn. Vào một ngày cuối tuần, hai mẹ con tôi chuyển cây cam yêu quý vào một cái chậu lớn hơn và đặt nó giữa những cây cảnh khác.

Cây cam đã lớn cũng tôi trong suốt những năm tháng tuổi thơ. Trước sự chăm sóc ân cần của tôi, nó bắt đầu trổ lá sum suê, phủ kín cả cửa sổ bên nhà. Tôi chứng kiến quá trình sinh trưởng của nó trong niềm hạnh phúc vô biên.

Giờ đây, dù không còn sống ở New York nữa nhưng tôi luôn nhớ đến cây cam sau vườn nhà mình. Nó giúp tôi hiểu rằng: Chúng ta có thể làm được bất kỳ điều gì mình thích, miễn là luôn giữ vững niềm tin và sẵn sàng một định hướng.

Thanh Phương
Theo The Seed

Posted By Unknown9.4.14

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Không bao giờ thấp hơn mức tuyệt vời

Hẳn bạn từng nghe hoặc đọc thấy câu nói: “Những thứ tuyệt vời nhất trong cuộc sống không phải là “thứ”, tức không phải vật chất. Điều này đã được chứng minh rất rõ bởi cô gái trẻ Andrea Jaeger.

Ở tuổi 14, Andrea lần đầu tiên được chơi cho một giải tennis chuyên nghiệp. Năm 15 tuổi, cô trở thành vận động viên trẻ nhất từng được lựa chọn làm đấu thủ “hạt giống” ở giải Wimbledon – và kỷ lục đó được cô giữ trong 10 năm. Cô cứ chơi và thắng, thắng, và thắng tiếp cho đến khi 18 tuổi, thì cô vào đến những trận cuối cùng của Wimbledon. Mọi chuyện tưởng chừng như tốt đẹp, nhưng rồi một chấn thương vai đã kết thúc sự nghiệp của cô.

Cơ thể cô bị chấn thương, nhưng tinh thần thì không. Andrea không thể thực hiện những cú giao bóng trên sân để giành phần thắng và tặng cho khán giả những trận đấu mạnh mẽ. Nhưng cô lại tặng rất nhiều điều khác cho xã hội. Cô dành thời gian và tiền bạc của mình để mang hy vọng và niềm vui tới cho những em nhỏ bị bệnh ung thư và những căn bệnh nguy hiểm khác. Cô tự quản lý tổ chức từ thiện của mình, toàn thời gian, suốt năm và không được trả công.
Không bao giờ thấp hơn mức tuyệt vời
Không bao giờ thấp hơn mức tuyệt vời
“Khi chơi trong những giải chuyên nghiệp, bạn rất dễ dàng bị làm hư – Những chiếc ô tô sang trọng, những khách sạn năm sao, và tất cả mọi người vỗ tay, reo hò khi bạn dành một cú đẹp. Bạn rất dễ quên đi rằng điều gì là thực sự quan trọng trong cuộc sống của mình”.
Andrea cũng từng quên mất điều đó. Cô nói răng, khi mới bị chấn thương, cô đã trở nên rất đau khổ, bởi vì cô nghĩ rằng cuộc đời mình như thế đã … chấm dứt. Nhưng rồi cô nghĩ đến những gì mình thường ước mơ được làm trước khi chơi tennis chuyên nghiệp. Và điều cô bắt đầu quên đi chính là chấn thương của mình.

Cuộc sống của Andrea là một ví dụ cho những điều có thể xày ra khi chúng ta tập trung vào “điều gì là quan trọng trong cuộc sống”. Có người nói rằng “lý do chính cho thất bại và sự thiếu hạnh phúc là sự đánh đổi những điều mình mong muốn nhất cho lấy những điều mình chỉ mong muốn nhất thời ở hiện tại”. Điều Andrea mong muốn nhất trong cuộc sống đó là được giúp đỡ mọi người – cô đã từng vui thích với công việc đó từ trước khi tập chơi tennis. Và cô ấy đã hạnh phúc, đã hài lòng với cuộc sống vì thực hiện mục đích của đời mình.

Nếu bạn nhớ những gì là thực sự quan trọng nhất trong cuộc sống của mình, và cố gắng theo đuổi điều đó, thì cuộc sống mà bạn tạo dựng được sẽ không bao giờ thấp hơn mức “tuyệt vời”.

Du Lịch Ninh Thuận - H2t – Thục Hân ( dịch )

Posted By Unknown2.4.14

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Bí mật của cậu Út

Hạt Giống Tâm Hồn - Nguồn gốc mọi xáo trộn trong nhà đều bắt đầu từ Lâm, thằng em duy nhất nhỏ hơn tôi 7 tuổi. Một buổi sáng, xe máy của ba không thể nổ máy. 

Đó là vì bu-gi đánh lửa đã biến thành quả lắc treo toòng teng dưới đồng hồ cúc cu. Có lần, tôi mất đứt hai tiết học sáng, chỉ vì cái xe đạp đột nhiên biến mất… cái ghi-đông, đã được biến hình thành một… cây cung và giấu kỹ dưới gầm giường thằng nhóc. Má tôi phải la rầy thằng nhỏ suốt. Nhưng vừa mới đây, bỗng dưng mọi sự thay đổi.

Phòng riêng của Lâm ngay kề phòng tôi. Cuối tuần, tôi hay tranh thủ lau dọn phòng cho cả hai chị em. Nhưng hôm rồi, tôi đập ầm ầm hồi lâu thằng nhóc mới thò đầu ra: “Út tự dọn phòng rồi mà!”. Rồi nó hé cửa: “Nè, chị Hai ngó đi”. Tôi vừa ghé mắt nhìn vô, nó đã tức tốc sập cửa, suýt nữa khiến tôi bẹp mũi. Chỉ vài giây thôi, nhưng tôi vẫn kịp nhận ra bãi chiến trường mọi ngày giờ đây được xếp dọn gọn gàng.

Mấy ngày nghỉ năm mới, thằng Lâm vẫn xuống ăn cơm với cả nhà. Nhưng rửa bát xong là thằng nhỏ chạy ù lên lầu, cài chặt cửa. Cái máy vi tính thường ngày hai chị em tôi vẫn phải giành nhau, giờ đây chỉ còn mình tôi sử dụng. Má và tôi cảm thấy lo lắng.
Truyện ngắn tình cảm gia đình, truyện tuổi thơ: Bí mật của cậu Út

Nhà tôi bắt đầu xảy ra vài vụ việc khác thường. Chẳng hạn, các bó rau đủ loại trong tủ lạnh của má đột nhiên lần lượt biến mất. Cái hũ thủy tinh lớn dành để cắm hoa của tôi cũng mất dạng. Sau một đêm thức dậy, vỉ trứng gà mất tích một hột. Cả nhà nhao nhác.

Đi khỏi phòng, giờ đây thằng em tôi khóa cửa, chìa khóa đeo toòng teng trước cổ. Thỉnh thoảng, trong phòng Lâm vang lên tiếng lịch kịch lạ tai. Một lần khác, áp tai vào cửa nghe ngóng, tôi giật bắn lên khi nhận ra tiếng nói chuyện léo xéo, nghe rất dị thường. Từ hồi nhỏ, ba má đã luyện cho chị em tôi tính độc lập và tôn trọng tự do cá nhân của người khác. Vì thế không ai vào phòng Lâm khi nó khóa cửa, dù trong nhà có chìa khóa sơ-cua. Trong bữa cơm, tôi bắt gọn: “Trong phòng cưng có cái gì đó hả Lâm?”. Thằng nhóc giật thót, cố nói cứng: “Có đâu nào, chị Hai!”. Má đưa mắt cho tôi. Má tin thằng nhóc, khi nào có thể nói, nó sẽ tự nói.

Hồi chủ nhật, nhà tôi có khách. Một cô bé với cánh tay băng bột được mẹ đưa đến bằng taxi. Khách của cậu Út Lâm. Thằng nhóc chạy ù lên gác, khệ nệ mang xuống lần lượt từng món: Một con vẹt lông xanh xích vào thanh sắt nhỏ. Hũ thủy tinh – đích thị là hũ cắm hoa của tôi – đựng cặp cá vàng. Một con chuột lang trong lồng sắt nhỏ. Và cuối cùng, một con rùa lớn cỡ hai bàn tay. Vậy là hiểu rồi nhé. Rau củ cho vẹt và chuột lang. Trứng gà chiên cho rùa. Má nhìn tôi. Tôi nhìn má. Mặc dù chứng kiến nhiều trò của thằng Út, nhưng chưa bao giờ má và tôi sững sờ đến vậy.

Cô bé khách và bầy thú nhỏ đã lên xe ra về, Lâm mới khai thiệt: Cô bạn thân của cậu bị tông xe, Lâm xung phong mang lũ vật cưng của bạn về chăm sóc. Vì sợ má la rầy, nên cậu chàng nuôi lén. Thằng nhóc nhe răng cười hì hì: “Tại con tội nghiệp mấy con thú cưng, má à!”. Má nghe vậy cũng phì cười. Tôi nhíu mắt hồ nghi: “Thiệt không?”. Lâm gãi đầu, bối rối: “À, ừm… Em tội nghiệp nhỏ bạn bị đau nữa. Thương nó chút xíu thôi mà!”

Bí mật của cậu Út - Minh Goon

Posted By Unknown29.3.14

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Không ai hoàn hảo - Hạt giống tâm hồn

Hạt giống tâm hồn Không ai hoàn hảo - Là một cô gái học giỏi vượt trội, chơi thể thao cũng giỏi, tham gia tất cả những câu lạc bộ đình đám ở trường, tôi luôn cho rằng mình hoàn hảo trên mọi lĩnh vực, kể cả vụ câu cá. 

Nhưng dường như ông anh Bruce và cậu em Cory của tôi xuất hiện trên đời chỉ để chứng minh điều ngược lại.

Bộ ba chúng tôi thường đi câu cá ở hồ Britton.

Khi chúng tôi ngồi câu, Bruce và Cory bắt đầu chọc tôi đủ thứ, từ việc tôi không bao giờ câu được con cá nào tử tế, cho đến việc tôi có nhồi bít tất vào … vòng một hay không. Về chuyện cá mú thì không sao, nhưng chuyện bít tất thì làm tôi cáu tiết, vì không đời nào tôi làm thế (năm đó tôi 13 tuổi, và tôi vượt trội cả trong lĩnh vực… dậy thì!). Tôi nghĩ cách trả thù.
Không ai hoàn hảo - Hạt giống tâm hồn

- Được rồi! – Tôi hét lên để át tiếng Bruce và Cory – Bây giờ ai câu được con cá to nhất sẽ là người thắng cuộc, ai thua sẽ phải làm “nô lệ” suốt cả ngày hôm nay.

- Xong luôn! – Bruce đáp ngay- Kẻ thua cuộc sẽ phải rửa và mổ hết chỗ cá.

Tim tôi thót lại. Mùi tôi sợ nhất trên đời là mùi khi người ta mổ cá. Mỗi khi câu được cá, tôi thường thả cá về hồ, miệng nói là “vì mục đích nhân đạo”, nhưng thực ra chỉ để không phải tự rửa và mổ nó.

- Nào, chị dám chơi không? – Cory cười láu cá.

Dưới “sức ép” như vậy, tính sỹ diện bắt tôi phải gật đầu.


Truyện hạt giống tâm hồn: Không ai hoàn hảo

Từ lúc đó, tất cả mọi thứ cứ rối cả lên. Tôi quá lo lắng về việc phải mổ cá, đến mức không thể tập trung câu cá được. Trong khi đó, hình như Bruce và Cory đã mưu mô “móc ngoặc” với nhau. Bình thường họ cũng hay thả cá xuống hồ, nhưng hôm nay, con nào họ cũng giữ lại. Họ cố tình để tôi phải mổ thật nhiều cá đây mà.

Nhưng đúng là ở hiền gặp lành, tôi câu được một con cá mà tôi nghĩ xứng đáng được ghi vào kỷ lục Guinness! Bruce và Cory còn phải chạy đến giúp tôi kéo nó lên kia mà. Con cá siêu bự, bự hơn bất kỳ con cá nào mà hai tên quỷ quái kia từng câu được. Tôi đã chiến thắng. Bí mật mổ cá sẽ được giữ kín.

Lúc đầu, Bruce và Cory có vẻ choáng. Nhưng sau khi thì thầm hội ý, họ chấp nhận thua cuộc, và bắt đầu hì hụi rửa nồi rồi mổ cá. Để kiểm tra, tôi cứ quanh quẩn xung quanh, nhưng giữ một khoảng cách an toàn để không ngửi thấy mùi gì.

Bruce và Cory lặng lẽ rửa hết chỗ cá của họ, không có vẻ định bày trò gì. Rồi đến lượt con cá khổng lồ của tôi. Bỗng nhiên, Cory gào lên đau đớn:

- Trời đất ơi!

Bruce thì nhao lại, mặt tái mét. Thôi chết, Cory lại cắt vào tay rồi! Tôi lao tới, vượt qua khỏi khoảng cách an toàn! Và bất ngờ, Bruce tung cả con cá đang làm dở về phía tôi! Mùi cá tanh kinh khủng!

- Trời đất ơi! – Lần này đến lượt tôi hét lên và nhảy tưng lên để né con cá của chính mình! Bruce và Cory cười lăn, rồi tiếp tục rửa cá, thậm chí còn tung thêm một ít vây cá để dọa tôi.

Đó là khi tôi nhận ra rằng cả Bruce và Cory đều biết “bí mật” của tôi. Tôi cũng chẳng phải hoàn hảo gì. Và tôi học được rằng những người thân yêu nhất của mình là những người biết mọi bí mật, mọi điểm yếu của mình, nhưng vẫn yêu thương mình, thật sự!

Dahlynn Mckowen

Posted By Unknown26.3.14

Cốc sữa và chiếc bánh rán

Cốc sữa và chiếc bánh rán - Khi Karen, em gái tôi, bắt đầu vào học mẫu giáo, nó cực kỳ phấn khích. Karen yêu trường học vô cùng. 

Gia đình chúng tôi sống cách trường mẫu giáo chỉ 8 khối nhà, và mẹ dặn tôi mỗi sáng phải dậy sớm để đưa em đi học. Thường thì chúng tôi đến sớm vài phút, tôi đứng ngoài cổng trông chừng cho đến khi thấy Karen vào lớp rồi mới chạy đến trường.

Thế nhưng sau một đêm thức khuya học bài, sáng hôm sau, tôi ngủ quên. Và Karen đi học muộn, lần đầu tiên. Nếu cơn cáu giận có sức công phá như kiểu núi lửa thì tôi chắc rằng phòng tôi đã tan tành dưới sức phá hủy của Karen. Sau lần đó, cô bé luôn sang gõ cửa phòng tôi sớm để đảm bảo tôi đưa nó đi học đúng giờ.

Một buổi sáng, Karen đánh thức tôi lúc 6h30. Tôi làu bàu nói rằng còn cả khối thời gian và Karen nên đi ngủ tiếp đi, rồi tôi sẽ đáng thức nó dậy đúng giờ. Tôi dậy khi nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức reo vang và chạy sang phòng Karen, nhưng không thấy nó ở đó. 

Tôi đi tìm Karen khắp nhà, ngoài vườn, sân sau, nhưng không thấy bóng dáng nó đâu hết. Tôi sợ chết khiếp, vội gọi điện cho mẹ. Mẹ đã trên đường đi làm, vội quay trở lại, và hai mẹ con lại lục tung cả ngôi nhà, thậm chí chạy bổ ra đường để tìm Karen.

30’ trôi qua. Karen vẫn biệt vô âm tín. Mẹ tôi bảo mẹ sẽ gọi cảnh sát, nhưng vừa lúc đó thì điện thoại reo. Tôi thấy tay mẹ run bắn lên khi nhấc ống nghe.
Cốc sữa và chiếc bánh rán

Truyện hạt giống tâm hồn: Cốc sữa và chiếc bánh rán

Người gọi điện là một cảnh sát. Họ hỏi có phải gia đình tôi có một em bé đi lạc không. Mẹ nói phải. Rồi họ bảo mẹ đừng lo vì cô bé đang ở lớp mẫu giáo rồi. Họ nói rằng cô bé đã đi bộ tới lớp mẫu giáo, và hỏi mẹ tôi rằng có phải mẹ tôi luôn để cô bé tự đi tới trường từ lúc sớm quá như thế không. Mẹ nhìn tôi, còn tôi thì cúi gằm mặt xuống.

Mẹ cùng tôi tới trường đó Karen. Một viên cảnh sát đang đứng đó đợi cùng nó. Chúng tôi đưa Karen về nhà vì chưa đến giờ học. Karen kể rằng nó đã băng qua một ngã tư rất đông người và có một người tên là “Bob” đã giúp nó. Thế rồi, một chú cảnh sát thấy nó, hỏi nó ăn sáng chưa, rồi mua cho nó một cốc sữa và chiếc bánh rán.

Sau đó thì đến giờ đi học. Cả mẹ và tôi cùng đưa Karen đi. Và mẹ bắt Karen hứa không bao giờ dược làm cho cả nhà lo sợ đến như vậy nữa, và phải luôn đi học cùng với chị – tức là tôi.

Bây giờ Karen đã 15 tuổi, và sự ham thích đối với trường học của nó vẫn không hề giảm, cho nên nó vẫn luôn lo là mình sẽ đi học muộn.

Thỉnh thoảng khi nhớ lại lần “tự đi học” nhiều năm về trước, Karen không thể nhớ được nó đã đi bộ như thế nào, đã gặp những ai, đã đi qua những đâu. Nhưng nó lại vẫn nhớ cốc sữa và chiếc bánh rán, và ánh mắt của mẹ, những giọt nước mắt của tôi khi chúng tôi đến trường đón nó.

Thường là vậy, có thể bạn sẽ không nhớ được hết những kỷ niệm, những hành động cụ thể, hay những món quà bạn từng nhận, nhưng bạn sẽ luôn nhớ cảm giác được yêu thương, dù là bởi những người thân yêu nhất, hay bởi một người hoàn toàn xa lạ.

Michelle Loflin
Thục Hân (dịch)
__________________________________________________ 
Lukhachdem Chúc Các Bạn 1 Ngày Thật Vui! 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Posted By Unknown26.3.14